Em có bao giờ tự cho bản thân mình
Giây phút im lặng để đổi lấy tâm tình?
Cố gắng rất nhiều mà vẫn thấy vô định
Mong giấc mơ dài để em thôi toan tính
Viết vài lời hát khi em ngắm sao trên trời
Khi em nói không nên lời
Khi chợt nhìn xuống chỉ thấy mỗi bóng tối
Đến khi em rơi có ai sẽ níu em lại
Hay có chăng em sẽ không còn sớm mai?
Một câu nói thoáng chốc làm em suy
Có nuối tiếc, còn hoài nghi?
Xin em hãy giết chết thời gian đi
Em vẫn đang tồn tại
Trong ánh mắt khẽ ngước nhìn tương lai
Chẳng có bóng hình của ai
Một giọt nước mắt ướt nhoà thành hai
Đâu là đúng? Đâu là sai?
Nhìn em qua tấm gương trông thật lạ, bàn tay khô khốc, mái tóc mượt mà
Chạm nhẹ một ngón tay lên trên da đầy vết thương từ lối sa ngã
Em khóc khiến hai mi lem, đừng cho rằng mai em có thể quên
Em chưa thấy được bản thân em thật đáng xem
Viết vài lời hát khi em ngắm sao trên trời
Khi em nói không nên lời
Khi chợt nhìn xuống chỉ thấy mỗi bóng tối
Đến khi em rơi có ai sẽ níu em lại
Hay có chăng em sẽ không còn sớm mai?
Một câu nói thoáng chốc làm em suy
Có nuối tiếc, còn hoài nghi?
Xin em hãy giết chết thời gian đi
Em vẫn đang tồn tại
Trong ánh mắt khẽ ngước nhìn tương lai
Chẳng có bóng hình của ai
Một giọt nước mắt ướt nhoà thành hai
Đâu là đúng?
(Một câu nói thoáng chốc làm em suy)
Huh-huh-huh-huh
(Xin em hãy giết chết thời gian đi)
Huh-huh, huh-huh-huh-huh-huh
(Trong ánh mắt khẽ ngước nhìn tương lai)
Chẳng phải bóng hình của ai
(Chỉ cần em siết lấy hình hài em mỗi đêm)
Không cần ai